Swift

Tôi hạnh phúc và sẽ luôn như vậy

Té xe nhưng những ngày qua ngoài việc chán vì ko làm đc gì thì t thấy mình hoàn toàn hạnh phúc.Có lẽ ai cũng nghĩ t điên nhưng t thấy rat vui vì nhiều lí do: T bít ba mẹ thương t nhìu. T bị thương nhưng ng đau hơn hết là ba mẹ t, họ lo lắng cuống quýt cả lên, t là ng phải trấn an họ rất nhìu lần. T mạnh mẽ. Thấy ba mẹ hoảng sợ, đau thay mình, t bít t ko thể đau. T vẫn nhe răng cười khi ráng leo lên xe để mẹ chạy vô bv, t vẫn cười khi nhìn thấy bsi sắp làm j v cái chân máu me của t, khi yta xối chất khử trùng và chạm vào vết thương of mih, rát ko chịu đc, t cắn chặt bàn tay để giữ cho tiếng rên ko phát ra đc, t ko hề khóc 1 giọt nào từ lúc t ý thức đc mình té. T bit đc lòng người. Tất nhiên chẳng cần phải quà cáp j, chỉ cần 1 lời hỏi thăm an ủi t đã mừng bit bao, nhưng có những ng cũng ko thể dành ra vài phút để viết 1 dòng tin nhắn. T cũng cám ơn những ng đã an ủi t, t fai cảm ơn họ rất nhìu. T thanh thản. Ko còn phải áp lực với suy nghĩ hum nay t fai làm j, kiếm việc j, hay tự trách mình vì cảm giác thất bại, t nhẹ nhõm khi bjo t tha hồ nghỉ ngơi mà ko âu lo, lo chả đc j. T ko nóng nảy, ko dễ bực tức nữa. Lúc trc t bực là t chạy đi chơi, t cáu gắt v lun thấy khó chịu, bjo có bực cũng ko làm j đc, t học cách dằn xuống, bỏ wa, xoa dịu bthan, ko để ý đến những việc bực mình nữa, t hoàn toàn nhẹ nhõm. T tự tin và lạc quan. Cách nghĩ của t bat đầu thoáng hơn về mọi chuyện, t nghĩ mih làm đc nhìu thứ và lun nghĩ mình sẽ nhanh khỏi để thực hiện vài thứ mà bjo t đang mong muốn nhưng lại pó tay. T iu gia đình mình, bạn bè mình, t bít cái nào quan trọng, cái nào xứng đáng và sẽ ko lãng phí thời gian, tcam, tiền bạc vào những thứ dở hơi. T bit vận dụng sức mạnh, khả năng của mình vào đúng chỗ. T ko còn quá chú trọng đến cái mà thiên hạ nói về t nữa, t ko dư hơi bùn vì mí chuyện đó nữa, họ ko là j cả, t ko cần bít họ nghĩ j, t nghĩ j và làm j miễn đúng là đc. T hạnh phúc. T bit chỉ cần mình giữ tinh thần vui vẻ thì mình sẽ lun mỉm cười. T có nhìu điều khiến t hfuc vậy tại sao t phải u bùn. T ko sợ. T đã hiểu đc trên đời này mọi thứ đều có lý do để xảy ra, t ko cản đc, t cũng ko bit trc đc thì t việc j phải lo sợ, khổ tâm thêm, cứ mạnh mẽ vượt wa nó, khi đã trải wa đc nỗi sợ thì ko còn gì phải sợ. T ko bít mih có duy trì bản thân như vậy đc bao lâu ( vì t mau quên và lun thiếu kiên nhẫn cũng như động lực để típ tục làm vậy khi csong lại đầy những khó khăn mà t fai đối mặt khi t khỏi bệnh) nhưng t bít t sẽ cố gắn rèn luyện. Chưa bjo t thấy t thoải mái n bây giờ. T hạnh phúc và sẽ lun như vậy.

You Might Also Like

0 nhận xét

Flickr Images