Swift

Gấu thủy tinh

Em - 1 cô bé nhân mã với số tuổi đủ to nhưng tâm hồn chưa đủ lớn. Nhân mã mà lại, luôn vui vẻ hồn nhiên ham chơi ngông nghênh nhưng lại âm thầm ôm ấp nỗi buồn giấu kín chỉ riêng em và màn đêm hay biết. Đôi khi em thấy mình như 1 chú gấu thủy tinh vậy, mập mập tròn tròn, có 2 cái cánh nhỏ sau lưng để em bay đi khắp nơi tìm kiếm hy vọng v hạnh phúc, em trong suốt và lung linh trong sắc nắng rực rỡ ban ngày, nhưng đêm đến em chỉ là 1 vật bình thường không màu sắc, lặng lẽ, thỉnh thoảng nhấp nháy 1 vài tia sáng nhỏ khi đâu đó chợt có ánh sáng le lói chiếu vào - nước mắt của em đó, không thành lời nhưng thấp thoáng trong đêm. Tuy là gấu nhưng em bằng thủy tinh mà đã là thủy tinh đương nhiên em mong manh dễ vỡ, e dễ dàng tổn thương và trầy xước trước những va chạm của cuộc đời, nó làm mờ đi em của ngày xưa hồn nhiên vô lo vô nghĩ, nó làm hư hao trái tim nhỏ trong suốt của em, nó làm đôi cánh của em không còn đủ sức tin vào tình yêu và hạnh phúc mà bay lên nữa, nó khiến em không còn tươi tắn dưới nắng vàng mà lờ mờ như thủy tinh đông lạnh. Đã lâu rồi em không miên man trôi vào dòng ký ức, em miệt mài dày vò bản thân trước thác nước thời gian, nó cuốn em đi quá xa quá khứ, cứ bon chen với hiện tại khô cằn và lo lắng 1 tương lai mờ nhạt, đêm nay em tự cho phép mình ngược dòng quá khứ, thưởng ngoạn lại những vui vẻ ngày xưa để em tìm được 1 chút gì đã mất. Em thấy ngày mình còn bé nhỏ, được ba mẹ ôm ấp iu thương, lúc đó với em ngày lễ tết thật vui và ý nghĩa, em hân hoan trong tình yêu của gia đình, em hoàn toàn trong sáng và hạnh phúc. Rồi em thấy ngày mình đi học, xung quanh em đầy những người bạn thân quen, cùng nhau chơi đùa cùng nhau cười sản khoái với bao nhiêu trò nghịch ngợm, ngày xanh của tuổi học trò, bấy giờ em vẫn còn trong suốt và vui vẻ. Và rồi em thấy những người yêu em, em thật sự cũng đã từng hạnh phúc nhưng cũng nếm trải không ít đau thương, em bắt đầu mờ đi 1 ít. Em tìm thấy 1 chiếc hộp màu xanh lá nhỏ, tò mò, em mở ra, bên trong là những hy vọng, ước mơ, viễn cảnh mà em luôn tưởng tượng cho ngày em khôn lớn: đó là nghề nghiệp, là tương lai, là ngôi nhà, là khoảng trời lãng mạn, là 1 tình yêu tuyệt vời với 1 anh chàng đẹp trai nào đó và...ANH - người em yêu nhất. Em ngắm nghía thật kỹ những kỷ niệm của chúng mình, em mơ màng như lơ lửng giữa dòng thời gian, khoảnh khắc như dừng lại, đứng im cho phép em được quyền ngắm nghía anh thêm 1 chút, nghe giọng anh thêm 1 phút và chạm vào anh trong 1 giây, rồi tất cả vỡ òa tan ra trong nước mắt, em ngày càng mờ thêm, những vết trầy trên bề mặt thủy tinh cũng dần dần xuất hiện. Em thấy mình đã lớn, em phải đối mặt với nỗi lo chung là cơm-áo-gạo-tiền, số em không may mắn để em có thể dễ dàng tìm được 1 công việc cho mình, em lại ưu sầu lo lắng về tương lai. Bây giờ có lẽ gấu em đây từ thủy tinh thành nhựa mất rồi.

Một mình trong đêm em trải qua từng cung bậc cảm xúc, ngao du qua từng đoạn ký ức mong manh, rồi chợt thấy vui vì những gì mình đã có, rồi chợt buồn vì những tổn thương đã đi qua, chợt lo lắng vì bản thân không cố gắn, đang bị bào mòn bởi nỗi buồn, sự thất vọng và cô đơn. Em không biết mình phải làm gì nữa đành khép lại những khoảng trời xưa, mạnh mẽ đối diện với thực tại u ám, em không quên nhưng em cất lại, những kí ức trong chiếc hộp màu xanh, em chỉ giữ riêng mình 1 ít, sự động viên an ủi từ ngày xưa, em hy vọng em sẽ làm người lớn, sống tốt như những gì em đã nghĩ, em vui vẻ hạnh phúc như cô bé, có tình yêu từ ba mẹ bạn bè, 1 cuộc sống bình thường và ổn định, em an toàn và bình yên trong trái tim ấm áp của người em yêu...Liệu đôi cánh của em có đủ sức và động lực đế chắp cánh cho em, em có thể lại trở nên trong suốt và rực rỡ trong sắc nắng ban mai ? Em tin là em sẽ làm được vì em là nhân mã lạc quan, ưa thử thách và là 1 chú gấu thủy tinh lung linh nhất trên đời ( có 1 bí mật nhỏ trong tim, và được bao bọc bởi tình yêu từ những người em yêu thương nhất ). ^^

You Might Also Like

0 nhận xét

Flickr Images