Swift

Ngày hôm qua ngỡ vẫn còn đây - Gửi tặng chàng trai năm ấy ^^

“Ai cũng có tuổi thanh xuân rực rỡ. Trôi qua rồi cứ ngỡ vẫn là mơ” - đọc được câu thơ này sau khi xem phim "Cô gái đến từ hôm qua" trong lòng tôi không khỏi xao xuyến. Đúng vậy, ai cũng đã từng có một thời áo trắng, một thời thấp thoáng mối tình thơ để rồi khi con người ta đến tuổi trưởng thành, sẽ có những khoảnh khắc hoài niệm và cười vu vơ về cái thời vô tư ấy.

Tôi nhớ mãi ngày đầu tiên mặc chiếc áo dài trắng, có chút không quen, có chút ngại ngùng và lúng túng vì nó quá thướt tha, tôi thấy mình lớn hẳn, trở thành một thiếu nữ dịu dàng không còn là đứa con gái hay chạy nhảy lung tung như ngày nào nữa. Hôm ấy tan trường trời mưa nhẹ, sân trường ươn ướt, đám học trò chen chúc ở dãy hành lang, nhao nhao trò chuyện, riêng tôi đứng nhìn những hạt mưa và chạm vào chúng, trong lòng tưởng tượng ra một hành trình lãng mạn sắp bắt đầu, vì tôi nghe kể cấp 3 là nơi có những mối tình không thể nào quên.


Tính tôi lãng mạn, tôi cũng hy vọng cấp 3 là nơi tôi sẽ gặp một soái ca áo trắng, mặc áo xăn tay, gương mặt sắc lạnh, chiếc mũi cao và mái tóc lãng tử như phim ảnh vẫn hay nói. Ôi thôi, lớp tôi toàn những chàng con nít, mặt búng ra sữa nhưng được cái cũng cao to đẹp trai, bọn ấy vẫn còn nhoi lắm, và không thấy soái ca trong truyền thuyết của tôi đâu?. Vỡ mộng, tôi cứ lặng lẽ học và quên đi mối tình tưởng tượng ngày nào.

Thời gian trôi qua đã nửa năm học, lớp tôi thân nhau hơn, mọi người nói chuyện cũng bớt ngại, tôi coi mọi người như anh em một nhà, lớp tôi cũng có những trò " nhất quỷ nhì ma", tôi vẫn vui với những trò ấy nhưng chỉ làm khán giả, vì tôi sống cũng khá khép kín. Tôi đâu biết chính sự lặng lẽ của tôi đã khiến ai đó "xiu" lòng.

Trực vệ sinh cuối buổi học, hôm đó là ca của tôi, trong lúc chờ đám con gái khác quét lớp lau bảng, tôi đứng trên lầu nhìn xuống sân trường. Đám con trai lớp tôi đang đá cầu, nhìn những đường cầu vun vút, và những đôi chân thoăn thoắt đón lấy trái cầu tôi thích thú, thậm chí cả vỗ tay. Đám con gái gọi tôi đi đổ rác, tôi khệ nệ lôi cái thùng rác bốc mùi dọc hành lang, bỗng một cánh tay xắn áo, mạnh mẽ cầm cái thùng giúp tôi, ngẩng lên, tôi thấy bạn. 


Tôi hỏi: 
- Ủa không phải đang đá cầu à? Lên đây làm gì?
Bạn trả lời:
- Thấy N không đứng ở hành lang nữa, biết là đi đổ rác rồi nên lên phụ. Đưa mình giúp cho.
Thế rồi cả 2 cùng cười đi dọc hành lang và không nói điều gì. Sự im lặng ấy thật đáng yêu và pha chút nhịp đập của trái tim.

Rồi tối nào tôi cũng nhận được một cuộc điện thoại vào đúng 1 khung giờ, tôi không bít ai, người đó cũng chỉ hỏi bài rồi nói vu vơ vài câu, cứ thế nó trở thành một điều quen thuộc mà ngày nào không có sẽ thiếu thiếu.

Tôi phải tìm ra người ấy, tôi nghĩ ngay đến anh bạn đổ rác dùm mình, nhưng bạn ấy lại tỏ ra thờ ơ không hề hay biết. Tôi cũng nghĩ vài tên trong lớp nhưng vô vọng. Thôi kệ, cứ để vậy đi.

Nói về cậu bạn ấy, bình thường cũng rất bình thường, không hẳn là soái ca nhưng cũng được 70%. Bạn thường mặc sơ mi tay dài, xắn tay áo, mở 1 hoạc 2 cúc trước ngực, bạn khác hẳn đám con trai trong lớp, vì bạn mặc quần tây đen form body rất đẹp, tóc tai gọn gàng và phong cách lịch lãm nên nhìn thoáng qua trong đám đông là tôi nhận ra ngay. Bạn cũng khá lạnh lùng. Khi tôi bị thằng bạn ngồi cạnh chọc, bạn ấy cũng bông đùa thêm vài câu, tôi hỏi bài bạn ấy cũng trả lời qua loa mặc dù bạn học khá giỏi. Cho đến 1 ngày, ngày sinh nhật tôi, hôm ấy bọn con gái xoay quanh tặng quà rồi rủ tôi giờ chơi xuống căn tin mở tiệc, tôi vui vẻ trong vòng tay mấy đứa bạn iu. Đến giờ cả lớp di chuyển sang phòng thực hành hóa, tôi đang đi cầu thang thì bạn lướt qua như một cơn gió và để lại trong tay tôi tấm thiệp, mở ra bên trong ghi là " I'm not sure i can make everything for you but i will try to do what things you want. Happy Birthday to you". Tấm thiệp thơm phức cùng dùng chữ nắn nót mà đến giờ tôi vẫn còn giữ.

Thế là từ đó, bạn công khai theo đuổi tôi. Ngày nào ba chở tôi đi học về tôi cũng thấy bạn ấy đạp xe theo phía sau, rồi những tối học thêm, bạn luôn chờ tôi để dắt tôi đi ăn món gì đó, ngày lễ bạn tự tay làm cho tôi những món quà xinh xắn. Thật sự tôi ngại và cũng không thích, nên tôi hay trốn tránh. Giờ thể dục bạn cố tìm cách đứng cạnh tôi, làm tôi cứ phải đổi hàng liên tục, ngày chủ nhật, bạn cũng đến nhà chờ tôi, tôi đi đâu cũng theo sau như thám tử, nhiều khi tôi ko hề hay biết. Ở trường thì cứ đi theo xách cặp cho tôi, và đi đâu cũng giành chở tôi. Trong mắt mọi người tôi và bạn là 1 cặp. Tôi biết bạn thích tôi nhưng bạn không nói gì cả, tôi chờ đợi 1 thứ gì hơn thế, 1 màn tỏ tình như phim, vậy mà.. nên tôi hay bực với bạn.

Một ngày cuối năm, khi những màn pháo hoa đón chào năm mới sắp diễn ra, tôi và bạn đứng cạnh hồ nước trong công viên, bạn nắm tay tôi, đưa cho tôi 1 chiếc nhẫn và nói: "Nếu N đồng ý thì hôm nay sẽ là ngày chúng ta chính thức quen nhau, còn không đồng ý thì hãy xem đây là món quà năm mới, N đừng ngại, nhưng T vẫn hy vọng N làm bạn gái T nha". Tôi cũng hơi bất ngờ, tôi chưa biết thế nào thì ánh pháo hoa đã phản chiếu xuống mặt nước, tiếng vỗ tay reo hò phía xa, ở chỗ chúng tôi chỉ có mặt hồ, hình ảnh phản chiếu từ pháo hoa, gió, ngọn cỏ, tiếng ếch và tiếng tim đập mạnh của 2 ng, không gian vừa lãng mạn vừa yên tĩnh, tôi cảm thấy thật kì diệu và tôi đồng ý. Bạn khẽ nắm tay tôi giơ lên, thì ra tay bạn cũng có 1 chiếc nhẫn giống tôi, nhẫn ấy là nhẫn cặp. 


Bạn chăm sóc và cưng chiều tôi đúng như những gì bạn nói, nhưng tôi luôn ngại và có phần hơi bực, chúng tôi gây nhau nhiều nhưng bạn vẫn là ng nhường nhịn. Tình cảm non trẻ nó vừa nhẹ nhàng vừa ngây ngô nhưng cũng nhiều nước mắt. Thế rồi một ngày vì 1 lý do, bạn rời bỏ tôi, để lại dấu chấm lửng cho cuộc tình thời áo trắng.

Đến giờ mỗi khi trời mưa bay nhẹ, gió thổi lá rơi, tôi vẫn nhớ như in buổi chiều bạn chở tôi trên chiếc xe đạp, lá vàng ngập con đường, trời sắp mưa đen nghịt, chúng tôi vẫn cùng nhau đi dạo khắp phố phường. Đến giờ tôi vẫn nhớ, những món ăn những địa điểm đã từng in hằn dấu chân của chúng tôi. Và đến giờ tôi vẫn giữ những món quà xinh xinh tự tay bạn làm. Tất cả vẫn còn đầy trong ký ức của tôi, vẫn còn trong hộc tủ của tôi, để rồi mỗi khi mở ra nhìn lại, hoặc thấy một khung cảnh quen thuộc, hương vị của mối tình xưa lại ùa về, trong mát hiền lành như cơn gió.


Bộ phim khiến tôi một lần nữa lục lọi ký ức, bâng khuâng hoài niệm về cái thời đã qua, cái thời tươi đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người. Đó là thứ vô giá mà chúng ta có muốn cũng không thể nào quay lại được. Một thời thanh xuân đã xa.

You Might Also Like

0 nhận xét

Flickr Images